Ký sự… cầy tơ

Chưa bao giờ người dân các tỉnh khu vực đồng bằng sông Cửu Long, nhất là… dân nhậu lại ăn thịt chó nhiều như hiện nay. Chính vì vậy mà nếu như trước đây ở TP Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu… chỉ có một vài quán nhậu bán “cầy tơ” lèo tèo thì hiện nay các quán… “chuyên chó” đã mọc lên như nấm sau mưa.

Tại TP Sóc Trăng, các đường Hùng Vương, Lê Hồng Phong, Phú Lợi, Vành Đai, Nguyễn Trung Trực… đều có quán thịt chó. Tính trung bình một quán bán được khoảng 30kg thịt chó/ngày thì chỉ riêng ở TP Sóc Trăng đã tiêu thụ trên… nửa tấn thịt chó mỗi ngày! Đó là chưa kể hàng trăm quán được mọc lên ở 8 huyện còn lại, bởi hầu như không một xã, thị trấn nào mà không có sự xuất hiện của các quán nhậu “cầy tơ”.

Đi dọc theo đường Phú Lợi, Vành Đai… đến nơi giáp ranh với Quốc lộ 1A (TP Sóc Trăng) trong những ngày tháng 4 nắng như rắc lửa, nhưng Róm tôi cũng thấy người… “mát rười rượi” vì ngửi được mùi thơm lừng của món cầy quay, nên dân nhậu ở đây thường gọi các tuyến đường này là… phố thịt chó. Nhiều quán bán quá đắt, buộc phải kê bàn ra tận lề đường, bụi bay mù mịt nhưng dân nhậu ghiền thịt chó vẫn cứ ngồi xơi “cầy tơ” vô tư.

3 quán “cầy tơ” nằm cuối đường Lê Hồng Phong, khu vực cầu Bãi Xàu của TS Mỹ Xuyên (Sóc Trăng) cũng có hàng chục chiếc bàn được kê san sát, muốn vào nhâm nhi một vài đĩa cầy quay với bạn bè, mọi người phải chen lấn và ngồi tựa lưng với nhau. Mới 6 – 7 giờ tối mà các quán đã hết “mồi”, và không còn một chiếc bàn nào trống.

Chính vì “phong trào”… người người ăn “cầy tơ” nên thịt chó bỗng nhiên được “lên đời”. Nếu như lúc trước giá “cầy tơ” ở các quán nhậu từ 15.000 đến 20.000 đồng/dĩa = 400g, thì hiện nay đã tăng lên đến 30.000 đồng/dĩa, nhưng trọng lượng “tịnh” chỉ còn khoảng 250 – 300g. Để thay đổi khẩu vị, nhiều chủ quán đã chế biến ra nhiều món rất “bắt” như: cầy quay, cầy nướng ngũ vị, cầy hầm măng tre, hầm sả, hầm chanh muối, cầy ướp muối sả chiên giòn, cầy hấp nước dừa, cầy khìa, “kim tiền” cầy, cầy nấu rựa mận…

Đặc biệt, quán “cầy tơ” nằm trên Quốc lộ 1A (xã Thạnh Quới, Mỹ Xuyên) lại có thêm món… cháo chó. Thoạt đầu ai nghe cũng rùng mình, nhưng nhờ kinh nghiệm nêm nếm “gia truyền” của chủ quán, nên nhiều người cho rằng cháo chó ngon hơn cả cháo gà, cháo rắn. Ăn thịt chó nhưng chắc chắn ít ai biết được những dĩa thịt cầy đang nướng thơm phức trên lò có “xuất xứ” ở đâu. Là một trong những loại thịt không dễ tìm mua với số lượng nhiều, vì chó không được nuôi “đại trà” như heo, gà, vịt… nên không ít người đã lao vào nghề… lái chó rong ruổi khắp các nẻo đường để tìm “cầy tơ” phục vụ cho các đệ tử của thần tửu.

Theo chân một lái chó, Róm tôi biết phương tiện hành nghề chủ yếu của cánh lái chó là một chiếc xe máy, một lồng sắt, một cây bắt chó “chuyên dùng” được làm bằng thanh sắt có treo một cái “thòng lọng” dùng để siết cổ chó và khoảng triệu đồng tiền vốn. Theo một lái chó, hiện nay đang là… thời của “cầy tơ”, nên nhiều người hám lợi đã bất chấp sự an nguy về sức khỏe của dân nhậu để mang những dĩa thịt chó bệnh ra bán.

Nhiều người nhậu khen dĩa thịt chó trước mặt là “số 1” nhưng ít khi nào họ phát hiện ra chó bệnh vì đã bị các chủ quán “ngụy trang” dưới màu vàng của satế, với mùi ngũ vị hương, hay được quay vàng mọng. Chính vì vậy mà từ một người bước ra khỏi nhà là… sà vô quán thịt chó nhưng anh N.H.S. ở TS Phú Lộc (Thạnh Trị, Sóc Trăng) phải kiêng ăn thịt chó cả tuần lễ, vì sợ ăn nhằm chó nhà khi anh quyết định mang chú chó bị lở mồm, rụng trụi lông bán cho một quán thịt chó ở bên kia cầu Nàng Rền thuộc tỉnh Bạc Liêu.

Có lẽ chính vì ăn phải thịt của những con chó như vậy, mà anh N.T.N. ở TP Sóc Trăng đã bị sốt và tiêu chảy nhiều ngày liền sau một buổi tiệc cầy quay chấm mắm tôm uống kèm rượu đế. Và cũng vì thịt chó lên cơn “sốt” như hiện nay, nên thời gian gần đây, trên địa bàn TP Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cần Thơ… cũng đã xuất hiện nhiều nhóm “cẩu tặc” chuyên bắt trộm chó vào ban đêm. Hôm nào không “săn” được chó, nhóm “cẩu tặc” nhận được thông tin các bãi rác có người mang chó bị bệnh chết ra chôn là bọn chúng canh nhau… “quật mồ” mang chó đi xẻ thịt để bán cho các quán “cầy tơ”.

Vậy mà khi chó được moi lên từ… bãi rác được ướp gia vị mang ra nướng ở quán nhậu, ngồi bên chai rượu đế, ai nấy cũng đều… rung đùi khen ngon làm cho Róm tôi phát sốt!

(Theo báo Tuổi trẻ)

Advertisements

Bài viết về thịt chó ở Wikipedia

Thịt chó là một món ăn thông thường tại một số nước châu Á nó vừa có tính cách bình dân lại vừa được xếp vào hàng đặc sản.

Một đĩa thịt chó nhựa m�n

Một đĩa thịt chó nhựa mận

Chó thịt

Chó dùng làm thịt thường là chó cỏ không phải là “chó cảnh”, “chó Tây”, vì theo đánh giá của “dân nhậu” thì hai loại sau vừa mắc vừa không ngon. Thịt chó ngoài việc cung cấp thực phẩm còn có một giá trị y học nhất định theo quan niệm người Á Đông. Thịt chó theo Trung y có vị mặn, tính ấm và có rất nhiều chất đạm.

Thịt chó tại một số quốc gia

Việt Nam

Chó đã được sơ chế ở ngoại vi Hà Nội

Chó đã được sơ chế ở ngoại vi Hà Nội

Ở Việt Nam, thịt chó được một bộ phận dân cư đặc biệt ưa chuộng. Trong dân gian món này được gọi là “thịt cầy”, “cây còn” (nói lái của “con cầy”), thậm chí dịch là “mộc tồn” (“mộc” là “cây”, “tồn” là “còn”), “nai vườn”… Họ thường truyền tụng câu thơ:

Sống trên đời ăn miếng dồi chó
Chết xuống âm phủ, biết có hay không?

Thịt chó thường được các đầu bếp Việt Nam chế biến thành các món: thịt luộc (biến thể là hấp hoặc phay); dồi nướng; lòng hấp; thịt nướng (biến thể là quay, chả chìa); nhựa mận (biến thể là xào lăn); xáo măng (biến thể là lẩu). Các gia vị chính để chế biến món thịt chó là: sả, riềng, mẻ, mắm tôm. Các đồ ăn và rau thơm đi kèm: bánh đa, húng chó, hành sống, mơ tam thể, củ sả, ớt trái, v.v. Tuy phổ biến khái niệm “thịt chó 7 món”, “cầy tơ 7 món”, nhưng đó chỉ là con số có tính giả định, thực tế số lượng các món thịt chó có thể nhiều ít tùy theo người đầu bếp. Tuy thịt chó thường đi liền với húng chó, riềng, sả… nhưng đặc biệt nhất vẫn là mắm tôm vì nhiều người đánh giá nếu thiếu mắm tôm thì thịt chó mất ngon một nửa.

Tại đường Nhật Tân, quận Tây Hồ, Hà Nội, dọc theo đê Yên Phụ có hàng loạt nhà hàng thịt chó mà người ta thường gọi đùa là “Liên hiệp các xí nghiệp thịt chó”, trong đó có những cửa hàng đã trở thành thương hiệu như Anh Tú, Trần Mục. Các nhà hàng ở đây được xây dựng có dạng nhà sàn, các ô cửa sổ quay ra phía ngoài của đê. Trong nhà hàng, người ta ngồi bằng tròn trên những mảnh chiếu xếp lần lượt cạnh nhau. Kiểu thưởng thức như vậy mới là cách của người sành ăn món này.

Nhiều người nghiện thịt chó ở Sài Gòn nhận xét: Đã là quán thịt chó phải mang “phong cách bầy hầy, dơ dơ” mới ngon. Nhưng theo Đài BBC: gần đây, ở khu vực chợ Ông Tạ Sài Gòn, xuất hiện một nhà hàng thịt cầy mang tên Củ Riềng khá sang trọng.

Đồ uống thường sử dụng với thịt chó là rượu đế; bia cũng được dùng nhưng ít hơn hình như chỉ thấy ở Hà Nội mới có quán bia hơi thịt chó.

Dân nhậu đặc biệt đánh giá cao loại mồi này, theo họ thì nó là loại bắt rượu nhất. Thịt chó cũng là loại thịt duy nhất có thể gây “nghiện”, nếu đã biết ăn thịt chó nếu một tháng không ăn một lần thì quả là khó, ăn hồm trước đến chán ngay hôm sau đã lại thấy có cảm giác thèm thèm.

Tuy nhiên, theo quan niệm của mọi người, nhất là dân làm ăn, ăn thịt chó được coi là sẽ bị “vận đen” nên người ta chỉ thường ăn vào những ngày cuối tháng, từ khoảng ngày 22 Âm lịch trở đi nhằm “giải đen”. Những ngày cuối năm âm lịch thịt chó rất đắt hàng. Do thịt chó có tính “ôn” ăn với các gia vị tính nóng đi kèm nên ở Hà Nội, nếu là ngày cuối tháng mà lại có mưa thì thịt chó bán rất đắt, có khi lại không đủ cung ứng cho người mua.

Những người phương Tây khi tới Hà Nội cũng tò mò và thường muốn được dùng thử. Tuy có người thích, có người không, nhưng đối với những người thực sự yêu và tìm hiểu về văn hoá Hà Nội và văn hóa Việt Nam thì sẽ không thể quên được món này.

Trong ca dao Việt Nam có gián tiếp nhắc đến món thịt chó:

Con gà cục tác lá chanh
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi
Con chó khóc đứng khóc ngồi
Bà ơi đi chợ mua tôi đồng riềng

Hiện ở Việt Nam tín đồ của món thịt cầy ngày càng nhiều hơn nên cung luôn hụt so với cầu; hiện nay, ngoài việc nuôi chó thịt có khi còn phải nhập khẩu thêm từ Lào, Campuchia để cung ứng cho thị trường. Cũng chính vì đó mà nạn bắt trộm chó cũng hoành hành rất dữ, có nơi được ví như “cẩu tặc”. Ngoài việc mất đi con vật yêu còn có vấn đề sử dụng bả để bắt chó đã làm ảnh hưởng đến chất lượng của thịt và gây độc hại cho người ăn.

Hàn Quốc

Người Hàn Quốc cũng rất thích món thịt chó. Ở Seoul có cả một “phố thịt chó”. Tại Thế vận hội Seoul năm 1980 và World Cup năm 2002 chính quyền phải cho đóng cửa các nhà hàng bán món này để tránh bị những người phương Tây yêu động vật kêu gọi tẩy chay. Tuy nhiên các món thịt chó ở Hàn Quốc có phương thức chế biến khác xa Việt Nam. Thường thường thịt chó được người Hàn Quốc rất quý, khi mổ chó họ hay cất giữ tủ lạnh và lấy ra dùng dần bằng cách cho vào nồi cùng với các loại rau, nấm nấu dưới dạng lẩu.

Các quốc gia Tây phương

Hoàng thân Henrik của Đan Mạch, người từng có thời gian dài sống ở Việt Nam đã từng phát biểu rằng thịt chó là món khoái khẩu của ông

(Nguồn: wikipedia tiếng Việt)

Thịt chó

Thịt chó là một món vừa bổ vừa ngon, rất quen thuộc với người Việt Nam.

Thịt chó rất nhiều chất dinh dưỡng nên ăn vào chóng no và no lâu. Thịt chó ngon vì chó thường được thả giông, cho chạy ngoài đường nên nó tập thể dục suốt ngày!. Hơn nữa, thịt chó được làm rất công phu bao gồm các công đoạn: thui chó, ướp gia vị, đồ thịt, …

Đĩa thịt chó

Hình trên là một đĩa thịt chó được trang trí bởi rau húng và xả. Khi ăn thịt chó, người ta thường ăn với xả. Xả làm cho thịt chó rất thơm và ngon.

Đặc biệt, khi ăn thịt chó và uống bia, vị ngon sẽ tăng lên gấp bội.